Pain…

When your body hurts, pain reminds you to take rest

or maybe to change your shoes or find a better way.

When your mind hurts, pain reminds you

to quit worrying or tobe more forgiving

or to think a different way.

Pain is not your enemy.

Pain is your friend!

————————————————

Kath

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Rough…

When have you made the most important decisions in your life?

When you were on your knees – after disasters, after knock-backs,

when you’ve been kicked in the head,

That’s when we say to ourselves:

“I’m sick of being broke,

sick of being kicked around.

I’m tired of being mediocre.

I’m going to do something.”

We learn our biggest lessons when thing gets rough.

Kath

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Sức mạnh

Đừng bao giờ đặt câu hỏi cho người khác để biết đâu là điều đúng, đâu là điều sai. Cuộc sống là một cuộc thử nghiệm, bạn phải tự khám phá.

Mỗi cá nhân phải sáng suốt, tỉnh táo, trải nghiệm cùng cuộc sống để khám phá xem đâu là điều tốt đối với bản thân mình. Tất cả những gì giúp bạn có được sự bình yên, hạnh phúc, thanh thản… đều là điều tốt. Những gì tạo ra xung đột, bối rối, đớn đau trong bạn đều là điều xấu. Không ai có thể quyết định điều này giúp bạn vì mỗi cá nhân đều có thế giới riêng, có cảm nhận riêng của mình. Mỗi người là một sinh vật độc nhất, toàn thế giới đã chứng minh điều này.

Đừng bao giờ đặt câu hỏi cho người khác, đâu là điều đúng, đâu là điều sai. Cuộc sống là một cuộc thử nghiệm bạn phải khám phá xem đâu là điều đúng, đâu là điều sai. Có những lúc bạn hành động sai trái, từ đó bạn có thể chủ động tránh xa nó. Có những lúc bạn hành động một cách đúng đắn và gặt hái được nhiều điều tốt đẹp. Phần thưởng cho bạn không nằm ngoài cuộc sống này, không ở thiên đường hay địa ngục. Chúng ở quanh ta.

Mỗi hành vi đều dẫn đến kết quả nhất định. Bạn phải tỉnh táo và sáng suốt. Người trưởng thành là người tự biết được đâu là điều đúng, đâu là điều sai, đâu là điều tốt, đâu là điều xấu. Họ đã trải qua và cảm nhận được, như thế là quá đủ.

Osho

Posted in Arts, business, Friendship, Love, MYSELF, philosophy | Leave a comment

The rules for human being…

1. You will receive a body.

You may like it or hate it, but it will be yours for the entire period of this time around.

2. You will learn lessons.

You are enrolled in a full-time informal school called Life. Each day in this school you will have the opportunity to learn lessons. You may like the lessons or think them irrelevant and stupid.

3. There are no mistakes, only lessons.

Growth is a process of trial and error: Experimentation. The “failed” experiments are as much a part of the process as the experiment that ultimately “works.”

4. A lesson is repeated until learned.

A lesson will be presented to you in various forms until you have learned it. When you have learned it, you can then go on to the next lesson.

5. Learning lessons does not end.

There is no part of life that does not contain its lessons. If you are alive, there are lessons to be learned.

6. “There” is no better than “here.”

When your “there” has become a “here,” you will simply obtain another “there” that will again look better than “here.”

7. Others are merely mirrors of you.

You cannot love or hate something about another person unless it reflects something you love or hate about yourself.

8. What you make of your life is up to you.

You have all the tools and resources you need. What you do with them is up to you. The choice is yours.

9. Your answers lie inside you.

The answers to Life’s questions lie inside you. All you need to do is look, listen and trust.

10. You will forget all this.


Cherie Carter-Scott
(C.F.S by J.F & M.H)

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Điếc…

Giả sử có ngày tình yêu gõ cửa, tôi sẽ điếc…

Nhớ câu này Trang Hạ có nói lâu lắm rồi, lúc đó mình chỉ mỉm cười bởi vì mình không phải dùng đến từ giả sử, mình đã điếc thật…

Thường thì khi bắt đầu phải lòng ai đó mình hay tự vấn mình, không nhiều về những gì người ta có, nhiều hơn về những gì có thể chia sẻ… Vẫn hay liên tưởng tới những câu chuyện về một tình yêu thật sự khi mà hai người yêu nhau đến với nhau chẳng vì cái gì cả… Họ đến với nhau chỉ đơn giản là cùng chia sẻ, bù đắp và chung sống… Họ yêu nhau vì cả những gì xấu xa nhất của nhau, họ yêu nhau vì những gì tốt đẹp nhất của nhau… Họ yêu nhau vì chính tình yêu đó…

Ai đó đã nói, vào những lúc khó khăn nhất ai là người bên cạnh mình mới là người sống với mình thật nhất… Họ chấp nhận mình… Họ chấp nhận sự khó khăn đó… Họ chia sẻ… Họ động viên và hay nhất họ ko để mình đơn độc… Họ sống với mình vì mình chứ không vì những gì đã mất đi… Nên cách thử hay nhất của cuộc sống là cứ thử mất hết xem ai còn lại với mình???…

Tự nhiên nhìn lại cả năm vừa rồi, mình cứ như một con ngớ ngẩn… Công việc, cuộc sống và các mối quan hệ cứ rối tung cả lên cứ như mớ bòng bong chập mạch… Càng cố gỡ, càng thắt mình trong đó… Đầu óc lúc nào cũng bưng bưng, ngu muội… Công việc kinh doanh phần thì đóng lại, phần thì đổ vỡ… Nhiều lúc chán quá, muốn đóng hết quách cho xong về nhà làm vợ hiền, con thảo…

Nhưng tự nhiên hôm nay chợt hiểu rằng cái mớ bòng bong đó xảy ra là vì mình đã từng điếc, nhưng bất thình lình lai nghe được… Mà càng nghe được mình càng không phải là mình… Trong những giây phút ngây ngất của âm thanh đó, mình đã từng nghĩ có lẽ những gì mình đã có không phải là của mình… Mình không nên điếc như vậy… Mình nên nghe để hiểu cái estacy của âm thanh như thế nào… Mình nên nghe để trở nên là người bình thường, để không tách mình ra khỏi cuộc sống…

Cũng không phủ nhận đôi khi cũng bị những thông tin nghe được làm mình lung lạc, cũng đã từng nghĩ rằng có lẽ mình dở thật… Mình tồi tàn… Mình đanh đá, chua ngoa… Mình ngu dốt, ấu trĩ… Mình chả thể có khả năng làm những công việc mình đang làm, tất cả những gì có được đều là may mắn… Một sự may mắn khủng khiếp để có được những gì mình đang có bây giờ…

Hôm nay mới hiểu, thực ra mình đã bị hỗn loạn… Mình đang quen với việc điếc rồi tự nhiên lại nghe được, thế rồi những điều của sự nghe được đấy và sự điếc của mình choảng nhau chan chát… Một sự mâu thuẫn kinh khủng ở trong suy nghĩ của mình… Một sự đấu tranh cho một cái gì đó mà trước khi nghe được mình chưa từng biết… Mình chạy trong sự hỗn loạn đó gần một năm trời để đến cuối cùng chợt nhận ra rằng Mình đã không phải là mình…

Khi hiểu ra nhiều chuyện trong cuộc sống, mình đã mỉm cười… Hình như cười là điều duy nhất mình hay làm khi phát hiện ra nhiều khía cạnh khác của cuộc sống… Nụ cười đôi khi là mâu thuẫn của chính bản thân mình, đôi khi cũng để dấu đi nỗi đau kinh khủng nhất khi hiểu ra rằng mình lại điếc…

Giả sử có ngày tình yêu gõ cửa, tôi sẽ điếc…

Và tôi hiểu, nếu thực sự đó là tình yêu thì bằng cách nào đó sẽ mở được cửa mà không cần tôi phải giúp…

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Niềm tin…

Hãy nhớ rằng đừng bao giờ hoài nghi. Dù bất cứ giá nào, bạn cũng phải tin tưởng (ngay cả khi niềm tin của bạn giúp người khác lừa dối bạn. dù sao thế vẫn tốt hơn là bạn chẳng tin vào ai cả)

Khi một người nào đó yêu thương bạn và không lừa dối bạn thì bạn dễ dàng tin tưởng họ. Nhưng ngay cả khi thế gian này dối lừa, mọi người dối lừa bạn (họ chỉ có thể dối lừa bạn khi bạn đặt niềm tin vào họ) bạn cũng hãy cứ tiếp tục tin tưởng họ. Đừng bao giờ đánh mất niềm tin. Bạn sẽ không bao giờ là người thua cuộc bởi vì niềm tin là đích đến cuối cùng của nhân loại. Đừng bao giờ đánh đổi niềm tin vì bất cứ cái gì. Niềm tin là vô giá.

Nếu bạn có thể tin tưởng bạn sẽ luôn là người cởi mở. Mọi người thường tỏ ra kín đáo để bảo vệ chính mình. Họ làm thế để không ai có thể lừa dối và trục lợi từ họ. Hãy để cho họ trục lợi từ bạn! Nếu bạn vẫn không ngừng tin tưởng thì điều kỳ diệu sẽ xuất hiện. Bạn sẽ không còn lo sợ rằng mọi người sẽ lợi dụng và lừa dối bạn vì bạn đã chấp nhận điều đó. Nỗi lo sợ có thể gây nguy hại cho bạn nhiều hơn bất cứ nguy hại nào người khác có thể gây ra cho bạn. Nỗi lo sợ có thể phá hỏng cuộc đời bạn nên bạn hãy mở lòng mình ra, hãy đặt niềm tin một cách vô tư, một cách vô điều kiện.

Bạn sẽ thăng hoa, bạn sẽ giúp mọi người thăng hoa khi bạn giúp họ ý thức được rằng họ chẳng lừa dối gì bạn, họ đang tự lừa dối chính bản thân mình. Bạn không thể lừa dối một ai đó nếu người đó không ngừng đặt niềm tin vào bạn. Niềm tin sẽ giúp bạn không ngừng đối diện với chính mình.

Osho

Posted in Arts, business, Friendship, Love, MYSELF, philosophy, random | Leave a comment

có lẽ…

Sau tất cả em cũng đã hiểu

Có lẽ mình không phải để dành cho nhau

Có lẽ hạnh phúc không phải là thứ em dễ dàng có được

Có lẽ tình yêu không phải điều mà chúng ta có thể nhân danh nó để chiếm hữu lẫn nhau

Em lấy lại trái tim của mình từ tay Anh và em hiểu sẽ không dễ gì để mất trái tim mình thêm một lần như vậy nữa

Không nên trách cứ nhau làm gì khi chúng ta không thế làm cho nhau hạnh phúc và yên ổn hơn

Không nên buồn khổ làm gì khi chúng ta hiểu cuộc sống này không có gì mãi mãi

Không nên thù địch làm gì khi chúng ta biết mình đã hiểu nhau nhiều hơn bất kể ai trên đời này có thể

Em chọn con đường cho chính mình

không có Anh

em lại là em một lần nữa

một mình đơn độc…

Posted in Love, MYSELF | Leave a comment

Life Satisfaction

Without finding your center, there is no satisfaction possible. You can go on searching and you will find many things in life, but nothing is going to satisfy. Just a moment´s illusion when a desire is fulfilled. For a moment you feel good, but only for a moment. As one desire disappears, ten desires arise in its place. Again the whole turmoil starts, again the whole trip. And it is a non-ending process.

Only with finding your center does that process stop, that wheel moves no more. Coming home to your center, all desiring disappears – you are utterly satisfied, and forever. It is not a momentary satisfaction. It is contentment, absolute contentment. Coming home inside yourself satisfies, really satisfies.

Everything else in life is promises, but only false promises. The goods are never delivered. Money promises that if you have it you will be helped. But people go on becoming richer and richer and happiness never arrives. It is always there like the horizon – very elusive. Relationships give you the idea that everything will be good now and you will live in happiness forever, but it never happens.

Only with finding your center, satisfaction happens.

OSHO

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Điên…

1/  Có một anh quản lý, tay cầm viên phấn kẻ một đường thẳng  lên nền nhà xưởng. Anh ta bảo với các công nhân của anh ta rằng: “Đó là sợi dây. Và, treo giải thưởng cho ai chui qua được sợi dây ấy”. Các công nhân liền bàn nhau, lấy xà beng đào nền nhà và chui qua. Họ đã nhận được thưởng như anh quản lý đã hứa.

Đấy, anh ta đã coi đường phấn là sợi dây, trong khi nó chỉ là biểu tượng sợi dây. Chút xíu vậy mà lủng toang cả nền nhà gạch bông.

=====>  Khi ảo ảnh trở thành mục tiêu thật , hãy cẩn thận.

2/ Có một anh công nhân bị ngất xỉu, vì bạn anh ấy đã đóng một chiếc đinh vào đầu. Chở đi BV cấp cứu.  Bác sỹ hỏi: “Bị ám sát à?” Anh ta trả lời: “Không. Tôi nhờ anh bạn đóng đinh vào đầu, để tôi đi hớt tóc cho gãy tông-đơ thằng cha hớt tóc đáng ghét”.

Phải, tông-đơ hớt tóc mà nhai đinh là tiêu ngay, biết đâu lần sau, anh ta lại đóng đinh vào đầu người khác, để thực hiện ý đồ làm gãy tông-đơ ông thợ hớt tóc.

=====> Không thể vì mục đích mà bất chấp biện pháp.

3/ Có một anh cũng làm nghề quản lý, sắp đi dự đám cưới . Phải tân trang dung mạo một chút chứ ? Thế là anh ta đi hớt tóc cạo râu . Hớt xong, anh ta đưa 20 ngàn. Chú hớt tóc lấy tiền và lễ phép: “Thưa anh, em không có 5 ngàn hoàn lại. Vậy lần sau hớt em trừ lại nhé?”. Anh  ta nghe thế liền cau mày: “Khỏi. Cứ hớt  thêm cho đủ 5 ngàn.” Chú thợ vâng lời, hớt thêm 5 ngàn. Hớt xong , anh ta soi gương thì  gặp một ngài hoà thượng !!!???

=====> Cố ráng,làm thêm cũng nên coi chừng.

Người ta có thể bắt nhốt, bắt trói một người điên, nhưng không thể bắt nhốt, bắt trói một người điên điên. Bởi vì hắn ta tỉnh. Nhưng cái tỉnh ấy, chúng ta phải coi chừng. Coi chừng quả là rất mệt. Coi chừng thôi, bởi họ thông minh lắm, không dám cười họ.

Bởi:

“Nếu muốn cười một thằng điên điên, tôi khỏi cần tìm đâu xa, tôi cười tôi là đủ.” (Senèque).

Vậy ngay cả mình, mình cũng phải coi chừng. Đừng chủ quan, chủ quan là tự sát.

Điên điên còn mệt hơn điên!…

Posted in Arts, business, FCUK, Friendship, Love, MYSELF, philosophy, random | Leave a comment

Cupid và Psyche

Ngày xưa ở xứ sở nọ có một ông vua và hoàng hậu sống với nhau rất hạnh phúc. Họ có ba cô con gái xinh đẹp mà cô út – tên là Psyche (nghĩa là “Tâm hồn”) – có sắc đẹp vượt hơn cả sắc đẹp của nữ thần Venus (Vệ Nữ). Điều này đã làm cho thần Vệ Nữ rất bực tức và quyết định sẽ trừng phạt cô gái người trần mắt thịt kia. Thần Vệ Nữ cho gọi con trai của mình – thần tình yêu Cupid – và bảo: “Con hãy làm sao cho Psyche yêu một kẻ hèn mạt nhất và suốt đời bất hạnh với hắn ta”.

Thần Cupid bay đi thực hiện điều mẹ chàng ra lệnh nhưng tất cả lại xảy ra không như mong muốn của thần Vệ Nữ. Nhìn thấy Psyche, Cupid vô cùng kinh ngạc bởi vẻ đẹp của nàng cũng như dáng vẻ của một công chúa mà không còn nghi ngờ gì nữa, tình yêu đối với nàng đã bao trùm lấy con tim của vị thần tình ái. Thần quyết định rằng người đẹp phải trở thành vợ mình và thần đã làm cho tất cả các chàng trai khác phải rời bỏ nàng. Còn nhà vua và hoàng hậu cứ băn khoăn một điều: hai cô chị đều đã đi lấy chồng thế mà Psyche dù có đẹp xinh như hương trời sắc nước vẫn sống với cha mẹ mà không thấy một chàng trai nào dạm hỏi.

(Thần Vệ Nữ và Cupid)

Nhà vua đem chuyện này thưa với một nhà tiên tri, còn nhà tiên tri này (theo lời của thần Cupid) nói rằng công chúa có một số phận không bình thường. Nhà tiên tri nói rằng vua về mặc áo cưới cô dâu cho công chúa rồi dẫn nàng lên đồi cao chờ một chàng rể mà công chúa chưa biết mặt. Cả vua và hoàng hậu đều tỏ ra lo lắng và buồn phiền nhưng không dám trái ý thần thánh nên họ đã làm theo lời của nhà tiên tri.

Nàng công chúa tội nghiệp trong bộ áo cưới cô dâu một mình trên đỉnh đồi với một nỗi sợ hãi không biết điều gì sẽ xảy ra với mình. Bỗng nhiên một cơn gió nhẹ bao trùm lấy Psyche, mang nàng từ trên đỉnh đồi trơ trọi xuống giữa thung lũng xanh và đặt nàng lên thảm cỏ. Ở gần đó có một cánh rừng, trong rừng cây có một cung điện bằng đá cẩm thạch. Nhận thấy rằng không có gì nguy hiểm xảy ra với mình, công chúa đã đến gần để xem cung điện. Cửa chính tự mở ra trước mặt công chúa và nàng rụt rè bước vào trong cung điện.

Chưa bao giờ công chúa được nhìn thấy toà lâu đài nguy nga tráng lệ như thế. Những bức tường được dát vàng và bạc, trần nhà được làm bằng ngà voi, còn sàn nhà, nơi nàng giẫm chân lên, được ghép bằng đá quí. Một giọng nói từ đâu đó vang lên: “Xin chào công chúa xinh đẹp! Nàng hãy là người chủ của cung điện này”. Suốt cả ngày Psyche đi dạo trong cung điện nhưng không thể nào đi hết được tất cả các phòng. Những người đầy tớ vô hình đã hộ tống công chúa và thực hiện những điều nàng mong muốn.

Buổi chiều, khi đã mệt, Psyche lên giường nằm ngủ thiếp đi và thần Tình yêu Cupid cũng nằm xuống bên nàng. Psyche không nhìn thấy mà chỉ cảm thấy có người chồng chưa biết mặt, tuy vậy nàng đã yêu chàng tha thiết. Buổi sáng, trước khi bình minh xuất hiện thần tình yêu đã ra đi và lại trở về trong đêm tối. Nàng Psyche vô cùng hạnh phúc sống trong lâu đài tráng lệ với người chồng của mình, cho dù người đó nàng chưa biết mặt. Chỉ một điều làm cho nàng lo lắng: nàng biết rằng cha mẹ và các chị của nàng đang đau khổ vì nghĩ rằng nàng đã chết. Một lần, trong đêm, Psyche nói với thần Tình yêu: “Chồng yêu dấu của em! Em không thể nào yên tâm và sống hạnh phúc bên anh khi mà cha mẹ em đang sống trong đau khổ vì em. Cho phép em được báo tin cho cha mẹ rằng em còn sống và mạnh khoẻ”. Nhưng thần Cupid trả lời: “Tốt nhất em đừng làm điều này kẻo lại rước về tai hoạ”.

Psyche không dám đòi hỏi nhưng từ hôm đó nàng trở nên trầm tư, buồn bã cho dù chồng có âu yếm hết lời. Còn thần Tình yêu không chịu nổi cảnh khi nhìn thấy vợ mình buồn bã, chàng nói: “Ta sẽ thực hiện điều mong muốn của em. Em sẽ gặp lại các cô chị của em nhưng hãy coi chừng họ có thể khuyên em làm điều dại dột”.

Chàng sai Zephyrus (thần gió phía Tây) đi đón các chị gái của Psyche và họ được đưa đến cung điện. Nhìn thấy cô em gái còn sống và khoẻ mạnh họ vô cùng mừng rỡ. Nhưng khi Psyche kể cho họ nghe rằng nàng vô cùng hạnh phúc và dẫn họ đi quanh cung điện, chỉ cho họ thấy sự giàu có của mình thì trong lòng các cô chị trỗi dậy điều ghen tỵ. Khi các cô chị hỏi về người chồng thì nàng Psyche đã hồn nhiên trả lời rằng chồng của nàng tốt bụng, luôn dịu dàng và có lẽ còn rất trẻ nhưng nàng không khẳng định được điều này vì chồng chỉ đến với nàng trong đêm tối. Nghe xong những điều này thì các cô chị lại càng ghen hơn nữa bởi trong số họ một người có ông chồng già và đầu hói trọc như quả bí ngô còn người kia có chồng bị bệnh thấp khớp co quắp lại, suốt ngày bôi thứ thuốc mỡ hôi hám.

Trở về nhà các cô chị thậm chí không nói cho cha mẹ biết rằng Psyche còn sống khoẻ mạnh mà lại đi nghĩ ra mưu kế hòng chiếm đoạt hạnh phúc của cô em… Sau một thời gian Psyche lại muốn được gặp các cô chị và cũng như lần trước, họ lại được Zephyrus mang đến cung điện. Vừa nhìn thấy Psyche các cô chị với vẻ mặt đau khổ đã kêu lên: “Thật là tai hoạ cho em. Chồng em là một con rắn ác độc và kinh tởm. Những người dân ở đây đã nhiều lần nhìn thấy nó bò qua sông rồi vào trong cung điện. Em hãy coi chừng! Một ngày nào đó nó sẽ cắn em và em sẽ chết một cái chết khủng khiếp”. Rồi cả hai người cùng khóc nức nở. Khi đó nàng Psyche hoảng sợ hỏi hai cô chị: “Thế em phải làm gì bây giờ?” Hai cô chị nói: “Em hãy giấu vào dưới chăn một con dao sắc và đêm đến, khi nó vào giường em hãy giết nó đi”. Thế rồi hai cô chị nham hiểm trở về nhà, bỏ lại cô em trong sợ hãi và đau khổ.

Sau khi hoàn hồn lại Psyche tỏ ra nghi ngờ những lời các cô chị và nàng quyết định trước khi giết chồng phải nhìn rõ mặt để xem có đúng chồng mình là con rắn ác độc và kinh tởm như lời các cô chị hay không. Nàng giấu một ngọn đèn ở dưới gối.

Đến đêm, như thường lệ, thần Cupid đến với Psyche. Khi chàng ngủ thiếp đi, Psyche lặng lẽ châm đèn và lặng đi vì sợ hãi nhìn lên người chồng của mình. Nhưng nàng đã vô cùng sung sướng khi thay vì con rắn ác độc và kinh tởm nàng nhìn thấy thiên thần đôi cánh bạc. Cánh tay của Psyche run run, ngọn đèn nghiêng xuống và một giọt dầu nóng rơi xuống vai người chồng đang ngủ. Ngay lập tức thần Tình yêu tỉnh dậy. Nhìn thấy Psyche với cây đèn trong tay, chàng kêu lên trong giận dữ và đau đớn: “Em đã nghe theo lời xui của các cô chị, đã giết chết hạnh phúc của chúng mình. Ta có thể trừng phạt em một cách nghiệt ngã nhưng ta chỉ trừng phạt em bằng sự xa cách với ta”. Nói xong Cupid vỗ cánh bay đi.

Nàng Psyche còn lại một mình suốt ngày chỉ biết khóc và thầm nguyền rủa sự nông nỗi, cả tin của mình. Sau đó nàng từ giã cung điện nguy nga kia để lên đường đi tìm kiếm người chồng yêu dấu. Còn thần Tình yêu thì đã bay về cung điện của thần Venus. Bờ vai bị bỏng càng đau thêm khiến chàng kêu lên đau đớn. Thần Vệ nữ giận đứa con của mình vì không hỏi ý mẹ đã cưới cho mình cô gái mà nữ thần mong cho điều ác nhưng nữ thần tức giận Psyche còn nhiều hơn nữa. Venus cấm các thiên thần và người trần giúp đỡ cô gái bất hạnh kia, cấm không được ai che chở hoặc an ủi Psyche. Còn nàng Psyche sau một thời gian dài phiêu bạt kỳ hồ, từ chối biết bao người, cuối cùng cũng đến được cung điện của nữ thần Venus.

Venus đón Psyche bằng những lời chửi rủa và nhạo báng. Cho rằng Psyche chỉ đáng làm một người hầu. Nữ thần đã sai lấy hạt kê, đại mạch, hạt anh túc và đậu ván trộn lẫn vào nhau trong một thúng to rồi sai Psyche phải nhặt chúng ra từng loại. Psyche chỉ biết ngồi khóc vì công việc không biết đến bao giờ mới xong nhưng có một chú kiến đã tỏ lòng thương. Kiến về gọi cả đàn ra và chỉ trong giây lát đã làm xong việc mà nữ thần giao.

Khi đó Venus ra lệnh cho Psyche đi vào rừng, nơi có bầy cừu lông vàng đang gặm cỏ để lấy lông của chúng mang về. Nhưng bầy cừu rất dữ và hay đánh nhau, không cho ai đến gần mình. Psyche chỉ biết đứng bên bờ suối, không dám đến gần bầy cừu đang gặm cỏ. Bỗng có tiếng xào xạc rồi một cây sậy bên bờ suối lên tiếng: “Con hãy đợi đến giữa trưa, khi đó bầy cừu sẽ ngủ thì con đi vào rừng và sẽ thấy có rất nhiều lông bị mắc lại trên những bụi cây”. Psyche làm theo lời khuyên của cây sậy và đã mang về cho thần Vệ Nữ một bó lông cừu vàng.

Nhưng thần Vệ Nữ vẫn chưa hài lòng và ra lệnh cho Psyche phải lấy một bình nước nguồn từ con suối trên đỉnh vách đá cao dựng đứng. Khi Tâm hồn ôm chiếc bình pha lê đứng dưới chân vách đá nhìn lên tuyệt vọng thì có một con đại bàng bay ngang qua. Đại bàng chộp lấy bình pha lê rồi bay lên đỉnh vách đá múc đầy bình nước nguồn xuống trao cho Tâm hồn.

Thần Vệ Nữ tức giận, nghĩ ra một việc mới, bắt Psyche đi xuống âm phủ, vào vương quốc của thần Hades hỏi xin một cái hòm, không được mở ra rồi mang về cho thần Vệ Nữ.

Nàng công chúa bất hạnh nghĩ rằng thà chết còn hơn là đi làm việc này. Nàng leo lên một cái tháp cao để nhảy xuống tự tử. Vẻ đau đớn của nàng đã làm cho những viên đá trên tháp tỏ lòng thương xót. Những viên đá này lên tiếng an ủi Psyche và chỉ cho nàng con đường đi xuống âm phủ, bảo nàng hãy cho Charon, người lái đò qua con sông ngăn cách cõi dương thế và âm phủ, hai đồng tiền và ném cho con chó canh cổng Cerberus hai miếng bánh mì.

Thần chết trao cho Psyche một chiếc hòm. Nàng nhớ rằng thần Venus đã dặn nàng không được mở ra nhưng nàng đã không kiềm chế được sự tò mò. Vừa bước chân lên cõi trần gian nàng liền mở nắp đậy chiếc hòm. Trong chiếc hòm này là một giấc ngủ giống như cái chết. Một làn khói đen bao trùm lấy Psyche, nàng ngã xuống đất và ngủ thiếp đi.

Lúc này vết bỏng trên vai Cupid cũng đã lên da, cả cơn đau và cơn giận Psyche cũng đã đi qua. Chàng bay đi tìm vợ và tìm thấy nàng đang ngủ say. Chàng đánh thức nàng bằng một nụ hôn nồng thắm. Psyche kể cho chồng nghe về những chuyện mà Venus đã làm đối với nàng. Chàng hứa với vợ rằng từ nay sẽ không bao giờ xảy ra điều đó nữa. Chàng bay đến thần Jupiter nhờ hoà giải mẹ và vợ mình.

Jupiter and his wife Hera

Jupiter cho gọi thần Venus: “Con gái của ta! Con chớ buồn phiền rằng con trai của con đã chọn cho mình người vợ không phải là thần tiên mà người trần mắt thịt. Ta sẽ ban cho nàng sự bất tử và nàng sẽ trở thành tiên”. Nói rồi Jupiter rót đầy một cốc nước tiên đưa cho Psyche uống. Từ đó nàng Psyche trở thành tiên như người chồng của mình. Các vị thần ngợi ca sắc đẹp và phẩm hạnh của nàng. Nữ thần sắc đẹp Venus cũng đành hoà giải và nhận Psyche là con dâu của mình.

Sau này vợ chồng Cupid và Psyche sinh một đứa con gái có tên là Voluptas (Hạnh phúc).

………………………………………….

The stupid curiosity had made Cupid hurted and brough troubles with pains to Psyche… Time will heal everything and Pain will help those lovers understand themselves and others… In the end, Love does exist and will only stay with Trust…

Posted in Uncategorized | Leave a comment