Past ???…
June 7, 2009
Năm mới mà đi nói về chuyện đã cũ có nên không nhỉ???… Mà chuyện đó lại là chuyện chẳng được vui vẻ gì???… Có rông cả năm không nhỉ???… Mà kệ, bản chất là cả đời lúc nào chả có chuyện ko vui… Kiêng kem làm gì cho nó mệt xác ra…
Nói đến cái từ Past – Chuyện cũ, quá khứ, ngày xưa – nói chung muốn hiểu kiểu gì thì hiểu, miễn hiểu sao cho chuẩn là không phải cái đang diễn ra, đang xảy ra… Mà là cái gì đó ở quá khứ.. Còn liên quan đến hiện tại hoặc không, nhưng ở thời điểm nói, việc đó, cái đó không còn tiếp diễn nữa… Cứ hiểu như thế nhể…
Quá khứ của người này có thể là một cái gì đấy rất nhẹ nhàng và đáng trân trọng… Quá khứ của người kia có thể là những tháng ngày vật lộn với những lo toan, buồn bực… Quá khứ của người khác nữa có thể là những giây phút êm ấm bên người mình yêu thương… Quá khứ của anh có thể chỉ là mùi hoa sữa của Hà Nội Thu… Quá khứ của Ả có thể chỉ là những giây phút lang thang Parkson, Diamond shopping… Nhưng dù là gì đi chăng nữa, những cái đã qua nên có một góc nhỏ trong tâm hồn mình trân trọng… Nó là cái đã qua… Nhờ có việc cũ, cái cũ, ngày xưa thì cái hiện tại bây giờ mới trở thành hiện tại… Và mai thôi, thì hôm nay cũng đã là một điều đã cũ… Đơn giản thế… Trân trọng nó… Tốt hoặc xấu… Vẫn trân trọng…
Quá khứ của hai người bạn của Ả là một chuỗi ngày hạnh phúc, một người đàn ông không xấu, và một người phụ nữ không đẹp… Họ đã yêu và lấy nhau, đơn giản như thể họ sinh ra để dành cho nhau vậy… Những tháng ngày hạnh phúc tiếp nối sau cái ngày trọng đại nhất… Hạnh phúc và hạnh phúc… Ả không thích bàn sâu về cái sự hạnh phúc đó có phải là thật sự từ sâu thẳm trái tim của hai người trong cuộc hay không… Ả chỉ muốn nói về hạnh phúc… Về những gì mà người ngoài cuộc như Ả cảm nhận được, nhìn thấy được.. Thực sự họ trông rất hạnh phúc… Một đôi vợ chồng mới cưới… Một cuộc hội ngộ của hai con người đều thiếu thốn tình cảm từ khi bé… Họ sống với nhau trong một căn nhà nhỏ… Chỉ đơn giản thế… Độc lập… Và Hạnh phúc….
Rồi lần lượt hai đứa con ra đời… Một gái… Một trai… Cách nhau hơn 1 tuổi… Hoàn hảo… Cực kỳ hoàn hảo… Cũng có thể trong suốt quá trình sống sẽ có những va chạm không đủ lớn để mọi người biết được… Hoặc có thể chẳng có va chạm nào mà đủ lớn để hai người đó có thể giận hờn nhau… Có thể… Có thể… Và có thể… Sẽ có rất nhiều điều có thể từ những ý kiến của những người khác nhau… Nhưng dù sao, đó cũng là một gia đình hạnh phúc… Vợ trẻ… Chồng cũng trẻ… Và hai thiên thần nhỏ… Thế là đủ… Quá đủ cho một chương mang tên ” Gia đình” trong cuốn sách ” Cuộc đời”… Không nhiều quá… Không ít quá… Đủ để nhiều người mơ ước… Đối với Ả, thế cũng là đủ lắm rồi…
Ớ, nhưng mà cái thói đời cũng lắm cái tréo ngoe… Cái gì mà nhìn hoàn hảo quá, nghe hoàn hảo quá, cảm thấy hoàn hảo quá thì đều ko có một kết thúc có hậu… Chắc tại vì khi mọi thứ hoàn hảo quá, họ không còn mục tiêu để phấn đấu… Họ mãn nguyện… Rồi họ thấy chán chường với những gì diễn ra hàng ngày như được lập trình sẵn… Và rồi ngay sau đó, cái này tác nhân phần lớn chịu trách nhiệm chocái the end, đã có một sự thay đổi nho nhỏ trong gia đình hạnh phúc đó… Chàng và nàng cùng bắt tay vào tạo dựng sự nghiệp cho cả hai người, cho cái gia đình nhỏ đó… Và cho hai đứa con… Họ cùng có được một công việc mới, thu nhập tốt hơn và cùng làm một công ty……
Vì một vài lý do nào đó, khách quan hoặc chủ quan,sau một thời gian không dài lắm, chàng không còn làm công việc đó với nàng nữa… Chàng quay trở lại công việc cũ của mình, một công việc gì đó trong công ty nhà nước… Nhẹ nhàng… Rảnh rang… Đơn giản… Có thể thế sẽ hợp với chàng hơn, một cậu công tử con nhà không giàu nhưng hiếm… Cả “lò” nhà chàng có chàng là con trai duy nhất, mặc dù ông cụ thân sinh ra chàng cũng đã cố gắng lấy ba bà vợ để phục vụ cho cái sự nghiệp duy trì nòi giống của dòng họ nhà mình… Nhưng xem ra, cụ cũng chỉ có đúng một mống con trai, còn đâu là vịt giời tuốt tuồn tuột…
É hè lại cái đời, đôi khi của quý thì lại không hiếm… Mà của hiếm thì lại không quý… Mỉa mai thế cơ chứ nị… Một mình chàng làm mưa làm gió trong suốt tháng ngày cụ còn sống… Bao nhiêu người phục vụ… Bao nhiêu là lo lắng trăn trở của ông cụ về cái tương lai của thằng cu độc nhất… Mặc dù, mẹ chàng – một người đàn bà trẻ và khéo nhất trong ba bà vợ – đã kịp đi thêm bước nữa trong khi thằng con trai của mình vẫn còn chưa đủ tuối làm CMTND… Ả cũng chẳng nhớ là từ năm nào, chỉ nhớ mang máng ai đấy xì xầm thế……
Thế rồi quen với cái tính công tử con nhà không giàu, cho dù có thế nào đi chăng nữa thì cũng vẫn cái thói đấy, vẫn hành động đấy… Làm sao mà thay đổi được nhỉ… Cái gì nó đã ăn vào máu rồi thì đâm ra thành cái bản chất… Mà bản chất thế, khó ở lắm, người ạ… Không ai phục vụ được đâu, hoạ may vợ là một cô em tỉnh lẻ mong kiếm cái hộ khẩu HN thì nó chấp nhận phục vụ từ đầu tới chân… Kiểu như cơm ăn ngày ba bữa, quần áo mặc cả ngày… Chứ lấy cái con vợ HN gốc, vớ va vớ vỉn nó đánh cho ” bố mẹ nhìn không ra”, chứ còn ngồi đấy mà công mới chả phượng nhể…
Mà cũng lại là cái số, cô vợ người HN, không xinh nhưng duyên… Khéo léo… Chăm chỉ… Nói chung là duyệt…Mỗi cái hơi chua… Gấu phết đấy… Tuy nhiên Ả thấy chẳng chê cái chỗ nào, đấy là với tất cả những gì đã thấy thôi nhá… Nàng học TCKT, tốt nghiệp xong ra trường… Chống lầy luôn… Thế mới máu… Rồi cũng tự mở cửa hàng… Cũng tự lăn lộn… Đi lấy hàng ở đâu tận tít bên Trung Quốc… Rồi vào một ngày đẹp trời, chàng nghe phong thanh nàng hay nhờ một anh phiên dịch nào đó ở bên TQ đi lấy hàng cùng … Thế là ba cơn tam bành của ông lên, chàng cấm tiệt… Chẳng có buôn bán gì hết… Dịch diếc gì chúng mày, ” lằng nhằng cột điện”… Nghỉ… Nghỉ… Xong, gặp đúng phải con vợ cũng rắn mặt… Nghỉ thì nghỉ… Sợ gì… Bà nghỉ luôn… Hệ quả là một món nợ nào đó nghe đâu mấy trăm chai – Ả nghe nói tiền triệu dân ” bay” nó gọi là chai, nên cũng đú theo gọi thế…
Những tháng ngày kế tiếp sau cái ngày mà chàng nghỉ là những tháng ngày điên cuồng của cả chàng lẫn nàng… Ghen tuông… Hờn giận… Cãi vã… Lạnh lùng… Tha thứ… Quát nạt… Yêu đương… Nói chung là ” nỗn lận”… Rồi ở đâu, Ả cũng bị vạ theo những cái vụ thanh toán tình cảm như thế… Mà cũng đáng cơ, cái tính cứ hay hóng hớt của Ả thì chạy sao nổi… Thế nào mà đâm ra lại thành trọng tài… Can 50 lít – quả này nó kinh khủng lắm, phải can 50lít nó mới chuẩn ………
Mà thành trọng tài bất đắc dĩ cũng khổ lắm cơ, cứ như cái thùng rác… Lúc chàng giận, chàng gọi Ả… Nói chán chê mê mỏi về những A, những B, những C…. Rồi lúc nàng stress vì ABC gì đó, nàng gọi và tiếp tục cái sự nghiệp làm thùng rác của Ả không thương tiếc… Khỉ thật đấy… F@%^&*()__+@$%^&*()…. Đôi khi điên quá, Ả cũng muốn kiếm đứa nào đấy… Chửi cho vài phát để xả bớt những cái điên cuồng trong người ra… F@#$^%*()#$%^&*())_……….. Mãi làm trọng tài hoà giải không xong….. Bà mày điên lên, cho hai đứa chơi tay bo luôn….. Một…… hai…….ba……..vào đi…. Chiến…. Hí hí hí …. Đấy là mơ thế, chứ bản chất Ả là người không xấu….. Không làm thế được đâu….
Vào một ngày đẹp trời khác…. Toàn những ngày đẹp trời… Mà hình như các sự kiện trọng đại cứ trọn đúng cái ngày đẹp trời để mà xảy ra hay sao ý…. Nàng nhận được tin báo : Tình hình là ” Đại Bàng” chịu không nổi cái con ” Chim ưng” này rồi… Bỏ… bỏ…. bỏ…thôi….. Ly dị…. Ly dị…. Ả ớ ra… Ớ sao mà nói cái từ Ly dị nó nhẹ nhàng thế nhỉ… Thế hết thật rồi à ???… Hai đứa con làm sao???…. Bé tí tị tì ti… Thằng út mới có chưa đến 1 tuổi… Bỏ là bỏ zư lào???…
Và thế là những lý do, nguyên nhân… Những tại vì…. Tại vì…. Tại vì…. Nói chung khi người ta thay đổi, mọi thứ khác lắm…. Chàng nói xấu nàng…. Đổ lỗi cho tất cả những đổ vỡ….. Những đau khổ…. Những dằn vặt… Chàng bảo vì nàng lăng loàn… Vì nàng làm việc nhiều quá, không có thời gian cho gia đình….. Vì nàng khác xưa…. Nàng ko còn làm cái này, cái kia vì chàng….. Nàng chỉ sống vì tiền… Nàng làm mọi thứ đều toan tính… Nàng kinh tởm lắm… Nàng không còn là nàng của ngày xưa… Cái hồi mà chỉ nhất nhất có chồng và gia đình thôi… Nàng có người khác rồi…
Nàng thì bảo không thể chấp nhận được chàng nữa… Chàng lười… Chàng ghen… Chàng ích kỷ… Chàng cũng lăng loàn lắm cơ… Chàng độc đoán… Chàng không muốn nàng đi làm… Chàng chỉ muốn có một con vợ như một con osin trong bếp, người tình trên giường, người mẹ trong nhà….. vân vân …. và vân tay…. Chàng tởm lợm…. Chàng bẩn…. Chàng hủi… Nói chung không phát triển được… không phải thiểu năng trí tuệ đâu nhá, Ả biết chàng mà, nhưng cũng không thuộc dạng thông minh xuất chúng, nói chung xét về ” trí khôn của chàng đây” thì không tệ cũng không hay…. Phình phường…
Ả ngẫm lại cũng thấy đúng… Khi yêu nhau chúng nó thề sống chết có nhau… Khi hết yêu nhau chúng nó thề sống chết với nhau… Quả chẳng ngoa chút nào…… Ví dụ điển hình là cái vụ mà Ả đang dính vào đây… Một cái thùng rác bất đắc dĩ như Ả cũng cảm thấy sự chua xót trong những hành động và lời nói của hai con người từng đầu gối tay ấp… Từng yêu nhau… Từng thề nguyền… Từng hạnh phúc… Từng chia sẻ… Từng có chung với nhau những đứa con… Và rồi khi không thể vượt qua được sự tức giận nhất thời nào đó, họ chửi rủa, phỉ báng, đổ lỗi cho đối phương về sự đổ vỡ… Mà họ chẳng biết rằng cho dù có giải thích thế nào đi chăng nữa… Lỗi của ai đi chăng nữa thì cũng không thể làm thay đổi mọi thứ được… Họ vẫn phải ly dị…
Dù là lỗi của ai thật sự, thì họ đềucần phải có trách nhiệm với sự đổ vỡ đó… Trách nhiệm về con người với con người… Trách nhiệm của gia đình… Trách nhiệm với hai đứa trẻ… Hai đứa trẻ sẽ như thế nào???… Ra sao???… Cuộc sống của hai đứa sẽ thế nào nếu như cả hai hoặc thiếu bố hoặc thiếu mẹ… Có ich kỷ quá không ???… Thực sự có ích kỷ quá không???…
Họ đổ lỗi cho nhau, để khi người ngoài nhìn vào những hành động của họ, người ta sẽ thông cảm…. Họ đổ lỗi cho nhau chỉ để vì một giây phút sai lầm nào đó, họ trượt vào một mối quan hệ khác cho chính mình, người ngoài nhìn vào sẽ thông cảm… Bởi vì : Vợ nó như thế….Chồng nó như thế…. Họ không hề nghĩ đến hai đứa trẻ…. Có thể trong lúc Bố hay Mẹ hai đứa đang sung sướng thì hai đứa trẻ nhỏ đang gào khóc vì nhớ bố hoặc mẹ… Nghĩ đến đấy, Ả thấy nghèn nghẹn trong cổ họng….. Người lớn ơi…. Có thật đã lớn chưa ???….
Và cho dù có là do lỗi của ai đi chăng nữa, việc không thể ở với nhau được đã là một thất bại đau đớn của hai người trong cuộc… Khi đó cái lỗi của ai không quan trọng, mà hai người cùng có tội khi không thể vượt qua cái tôi của chính mình và cố gắng hết sức để duy trì cái hạnh phúc giản đơn đó…
………………………………………………………………………………..
Still feeling pain after finishing this entry… fcuk…